Tập thể A1 khóa 2010-2013
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn của lớp 11 A 1 trường THPT Lý Tự Trọng.
Đây là nơi các bạn có thể cùng tham gia học tập và chia sẻ mọi thứ của cuộc sống!
Chúc các bạn một ngày hạnh phúc

Tập thể A1 khóa 2010-2013

Sao không là mặt trời gieo hạt nắng vô tư
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Mọi người nên sử dụng FIREFOX khi lên FORUM, truyện cười sẽ hiển thị tốt
Cười lên cho đời nó vui
Top posters
face_to_face (1067)
 
Pandora (914)
 
mắt_biếc (856)
 
iamme_070494 (550)
 
boykute_kissvipdtq (517)
 
pelinkiu (451)
 
so sad (412)
 
candy_chanko (382)
 
Pi cute (301)
 
gorilla102 (281)
 
Latest topics
» Yêu cầu ca khúc trong mục Quà tặng âm nhạc và thông điệp yêu thương
Wed 25 May - 21:32:59 by snowflake

» pj quyet khj hoc phan WRITING
Sun 7 Sep - 7:57:35 by socconteen97

» mới vào nhóm của các anh chị
Sat 6 Sep - 20:23:52 by socconteen97

» Kho Ebook Khổng Lồ Luyện Thi Đại Học
Sat 6 Sep - 17:16:13 by DoThaoVy.97

» that should be me
Fri 3 Jan - 23:27:10 by sampeony

» Nhật kí hằng ngày
Thu 15 Aug - 22:02:21 by Pandora

» tin tức thể thao!!!
Tue 16 Oct - 22:33:33 by boykute_kissvipdtq

» chien luoc on bai!
Sun 7 Oct - 20:14:26 by face_to_face

» Y NGHIA HOA XUONG RONG
Sun 7 Oct - 20:08:33 by face_to_face

» bài tập địa lý 12, bài 2,3 trang 44
Sun 7 Oct - 19:52:01 by face_to_face

» bất đẳng thức!! cách làm???
Sun 7 Oct - 15:38:51 by snowflake

» Xem và tự cảm nhận...
Sun 7 Oct - 10:09:44 by snowflake

» "Giờ Trái đất - làm sao để không chỉ là một giờ?"
Sun 7 Oct - 9:48:01 by snowflake

» Lưu ý khi thức đêm
Sun 7 Oct - 9:41:02 by snowflake

» what are words
Sun 7 Oct - 9:26:40 by snowflake

Top posting users this week
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 17 người, vào ngày Tue 4 Oct - 10:06:43

Share | 
 

 TRUYEN DAI KY BI AN- CHUOI HAT AZOTH KY 10

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
alone_308
Trung úy
Trung úy


Tổng số bài gửi : 160
Tiền vàng : 633
Được cảm ơn : 20
Join date : 23/01/2011
Age : 21
Đến từ : Gia An Đông City

Bài gửiTiêu đề: TRUYEN DAI KY BI AN- CHUOI HAT AZOTH KY 10   Mon 21 Feb - 11:08:49

KÌ 10

ĐƯỜNG HẦM

Sau bữa cơm trưa, lúc tụ tập ăn món tráng miệng ngoài phòng khách, ai đó bỗng tuyên bố sẽ không phí phạm thời gian vào giấc ngủ ngắn. Một bạn đề xuất ý kiến cùng nhau rời trang trại, làm một vài vòng thám hiểm khu vực bên dưới chân núi thì hơn. Một cậu bạn học cùng lớp Danny vỗ tay lên trán, nói to: “Phải đấy! Chúng ta đang trong kỳ nghỉ tự do mà. Đừng có gò bó như đang ở trong vòng giám sát của các thầy cô ở trường nội trú nữa. Vậy bây giờ chúng ta kéo xuống bên dưới nhỉ?”. Khắp phòng ồn ào hưởng ứng. Nguyên ngỡ rằng mọi người đùa nghịch chơi chữ. Đôi khi trên núi vẫn có vài hồ nước ngọt. Có lẽ các bạn gọi một cái hồ nào ở gần đây là biển. Vẫn chưa hết sợ hãi vì tai nạn của người chạy xe thồ, cũng không muốn lơ là nhiệm vụ canh giữ chuỗi hạt bí mật, cô gái nhỏ cáo mệt, từ chối tham gia chuyến đi chơi chắc chắn sẽ kéo dài suốt cả buổi chiều.

Danny và San dẫn đầu nhóm bạn, trong đó có cả Khiết, kéo nhau xuống chân núi bằng những chiếc xe gắn máy đời cũ, tiếng nổ ầm ĩ, nhưng vẫn còn chạy tốt. Từ ô cửa sổ kính trên căn phòng dành riêng cho mình, Nguyên nhìn xuống sân, mỉm cười quan sát cảnh tượng các bạn giành nhau mấy cỗ xe bám đầy bụi và mạng nhện, đội thử những chiếc mũ bảo hiểm kiểu dáng to kềnh cổ lỗ như được chế tạo từ thời đệ nhị thế chiến, cười phá lên vui vẻ. Mỗi chiếc xe đi hai người, hoặc ba người, lần lượt lao ra khỏi cổng trang trại, mau chóng mất hút trên con đường mòn ngoằn nghèo đổ dốc, được viền bởi những rặng tuyết tùng cao lớn với vô số nhánh lá ủ rũ sẩm đen. Hơi khó khăn một chút, chiếc xe do Khiết điều khiển mới nổ máy. Da Nâu chạy xe một mình, chứ không có Nhật bám theo như thường thấy. San ngồi sau Danny. Một cách tự nhiên, cánh tay cô vòng về trước, ôm chặt eo lưng cậu ấy. Bình Nguyên không thể không bắt gặp hành động thoáng qua này. Cũng như San không thể không nhìn thấy gương mặt ẩn hiện sau ô kính nhỏ trên tầng hai góc tòa nhà lớn, khi cô ta ngoảnh đầu lại, ngước lên, để biết chắc cô bạn nhỏ bé vẫn ở nguyên trong căn phòng đó.

Có hơi người, không khí trong căn phòng nhỏ trở nên ấm áp và thân thiện hơn. Cánh rừng trên tường không còn phả ra sự đe doạ. Cảm giác một đôi mắt vô hình lặng lẽ quan sát cũng mờ đi. Các bạn đã đi khá xa khỏi trang trại đá xám. Giờ là lúc có thể mở túi canvas, lấy ra chiếc hộp đựng chuỗi hạt mà không gây nguy hiểm cho ai, có lẽ.

Nắp hộp gỗ bật mở với tiếng “tách” khẽ. Trên nề nhung tuyết bợt màu vì vết dấu thời gian, chuỗi hạt nằm yên, xưa cũ, nhỏ bé và chừng như hoàn toàn vô hại dưới ánh sáng yếu ớt thấm qua cửa sổ. Những hạt tròn nối sát nhau, nhưng không tạo thành một xâu chuỗi toàn vẹn mà vẫn để hở ra một khoảng rời. Ngón tay Nguyên lướt qua từng hạt, từng hạt, chậm rãi nhẩm đếm. Như những linh hồn bé nhỏ bị nhốt kín bấy lâu, được đánh thức bởi sự vuốt ve dịu nhẹ, bốn mươi chín hạt tròn ấm dần lên. Bên dưới lớp vỏ bọc trơn lạnh, trong từng hạt, dòng máu xám bạc bắt đầu tìm lại nhịp chảy. Cánh tay rơi xuống, cô gái nhỏ lùi lại, tim đập mạnh.

Tựa một sinh vật còn yếu nhưng chưa quên mất thói quen dịch chuyển, chuỗi hạt trườn nhẹ trên lớp vải đen mịn. Thay vì bò ra bên ngoài, chuỗi hạt lại hướng về phía cạnh nối giữa đáy và nắp hộp. Một cách chậm chạp, nó trườn lên mặt trong của cái nắp đang dựng vuông góc. Tuy nhiên, lên chưa đầy một centimet, các hạt tròn trong xâu chuỗi đổ gục, rơi xuống nền nhung đen, rồi lại quờ quạng tìm hướng bò đi tiếp. Một sinh vật mù loà, vì đầu não của nó, đôi mặt dẫn đường của nó – cái hạt lớn nhất, điểm nhấn quan trọng nhất của cả chuỗi hạt – vẫn còn lưu lạc ở một nơi nào.

Ở một nơi nào?

Câu hỏi luôn ám ảnh cô gái nhỏ, kể từ khi được giao lại cái hộp gỗ đựng kỉ vật quý giá nhất của mẹ.

Vì câu hỏi ấy, cô gái nhỏ chấp nhận tất cả: Một tuổi nhỏ thiếu thốn tình thương. Thời niên thiếu bị bọc trong cái vỏ mờ xám, với cuộc sống khép kín quá ít niềm vui. Rồi những nguy hiểm không ngừng săn đuổi, khi cô lần theo từng vết dấu của cái hạt thất lạc…

Nếu giải được câu hỏi ấy, nếu chuỗi hạt này tìm lại được sự hoàn thiện, cô sẽ xoá đi nỗi ảm ảnh, rằng có một thế lực ma quái đã lấy đi cuộc sống của mẹ cô, khi bà còn quá trẻ…

Chỉ khi chuỗi hạt tìm lại được hoàn thiện, bí mật về sức mạnh ẩn giấu của nó được giải nghĩa chính xác, thì những tai hoạ liên tiếp, được gây ra trong trường với ảnh hưởng ghê khiếp của nó mới có thể đẩy lùi…

Ở một nơi nào?

Lúc này, câu hỏi ấy đã bắt đầu tìm thấy tia sáng mách bảo của lời giải. Chưa bao giờ, Nguyên cảm thấy tiếng gọi từ phần thất lạc cuối cùng của xâu chuỗi ở gần mình đến thế. Nếu hồi nhỏ, sống trong ngôi nhà ấu thơ, cô chỉ loáng thoáng NGHE về nó qua vài lời kể như đi ra từ chuyện hoang đường của cha hay khi lớn hơn một chút, là các phỏng đoán rời rạc của chính mình, thì đặt chân vào ngôi trường nội trú, cô có thể CẢM THẤY âm vang hay hình bóng của nó. Và ở trong căn phòng này, thì cô BIẾT, cái hạt thất lạc đã rất gần. Và việc của cô, trong thời gian lưu lại trang trại đá xám, là phải quan sát và tìm kiếm, dù càng ngày càng hiện ra nhiều dấu hiệu đáng sợ, và cả những con người đáng sợ, ở ngay nơi đây.

Đóng sập nắp chiếc hộp gỗ, Bình Nguyên nhẹ nhàng đặt nó về chỗ cũ.

*

Len lỏi và vượt qua mũi những chiếc xe tải to lớn nặng nề đang chạy rầm rầm trên con đường viền theo triền núi là một trò mạo hiểm. Ngay khi ra khỏi lãnh địa của trang trại, xuống đến mặt đường trải nhựa bằng phẳng, Danny tức khắc hiểu mình đã sai lầm khi rủ bạn bè thực hiện chuyến dã ngoại. Đây là một con đường mới mở một hai năm gần đây, ngang qua một nhà máy thuỷ điện đang được xây dựng. Đường hẹp, chênh vênh men giữa chân núi, vực dốc và biển. Hầu như không có xe máy hay xe du lịch chạy trên tuyến đường này. Chỉ có những chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng lên nhà máy thuỷ điện, hoặc các xe hàng muốn băng đường tắt từ biển qua cao nguyên mới dám đi trên con đường hẹp, với quá nhiều khúc ngoặt đột ngột như con đường này. Nhưng, vì thế, vẻ hoang sơ của con đường chưa bị xâm hại nhiều. Thảng hoặc, ở khe đá vàng chói, một dòng nước trắng xoá nổ tung, mất hút vào lạch ngầm len lỏi bên dưới mặt lộ. Nhìn từ xa, đôi khi ngỡ như ai đó đang vươn người trên dốc, chồm ra vẫy tay kêu cứu. Nhưng chỉ là một nhánh cây từ một thân cây đổ nghiêng nào đó mà thôi.

Bất kể mọi cố gắng của Danny khi lao vọt về phía trước, dẫn dắt mọi người chạy sát vào bên trong, thì các tiếng còi xe loé lên đinh tai hay âm thanh vụt qua như xé gió của những chiếc xe tải vô số trên đường vẫn khiến đoàn xe máy của các học sinh phải tản mát. Danny dần cũng hiểu ra, cậu không thể bắt buộc mọi người phải chạy xe theo ý cậu. Mỗi người cầm tay lái sẽ tự biết cách điều khiển để giữ an toàn cho chính mình, và cho người bạn ngồi sau. Thỉnh thoảng, liếc qua gương chiếu hậu, cậu thót tim khi một đốm áo của cậu bạn nào đó mất hút sau sườn chiếc container cồng kềnh, hoặc có chiếc xe ngược chiều pha đèn báo hiệu để vượt lên khiến những chiếc xe máy nhỏ bé như một bầy côn trùng dạt đi vì cú vỗ cánh của một con chim lớn. Nhưng rồi tất cả các thành viên của đoàn xe máy vẫn duy trì tốc độ để không đứt rời nhau. Vòng tay ôm quanh lưng Danny, gác hẳn cằm lên vai cậu, cô bạn xinh đẹp lên tiếng nhắc nhở, với một chút châm biếm:

- Không cần qua tâm lo lắng cho sự an nguy của kẻ khác nhiều đến vậy chứ!

- San nói vậy có ý gì? – Danny nắm chặt tay lái, nhíu mày.

- Ồ, chúng ta được sinh ra, được hít thở, được chuyển động trong thế giới này, chắc chắn vì một mục tiêu lớn lao hơn là sự thương cảm, nỗi lo âu hay những gì yếu mềm đại loại thế! – Trong giọng nói rầm rì của cô bạn xinh đẹp, có sự vững tin của một người biết chắc số phận của mình và người bên cạnh mình – Sao Danny không nghĩ rằng, chỉ cần chúng ta được an toàn là đủ. Còn ai ra sao cũng cứ kệ đi! Làm sao bọn họ tránh được nguy hiểm một khi nó đã muốn tóm bắt một ai đó…

- Nó là ai? Nguy hiểm nào? – Đánh tay lái rẽ qua khúc quanh, Danny không bỏ sót hàm ý trong nhận xét ngỡ như thoáng qua của San.

- Nó là chuỗi hạt ấy. Và nguy hiểm là do chuỗi hạt gây ra ấy! – Đôi môi đỏ thắm mỉm cười, để lộ hàm răng lấp lánh, như những mẩu xương trắng muốt hiện ra dưới ánh sáng – Chẳng phải Danny muốn cô bạn u ám Bình Nguyên tới trang trại này, là để chiếm đoạt chuỗi hạt cô ta một cách dễ dàng hơn hay sao?

- Thôi đi! – Xương hàm cứng lại, đôi mắt tối sẫm thẳm sâu, gương mặt Danny tựa một đầu tượng lao ngược chiều gió.

Nhưng người ngồi sau không im lặng nữa. Như một căn phòng cất giữ độc dược đã bị cạy mở, cô ta tiếp tục thầm thì, nhận xét về sự thật ẩn giấu lâu nay bên trong cậu, sự thật của một trái tim hiểm ác và tàn bạo. Cô ta nói tất cả những điều ấy, không phán xét, không chê trách. Chỉ đơn giản là nói ra những lời mặc nhiên, chẳng có gì phải che đậy giữa những kẻ đồng loại. Dù muốn lảng tránh, dù muốn quên đi, dù rất nhiều lúc mong thay đổi sự thật ấy, thì lúc này đây, Danny vẫn phải chấp nhận nó từng hiện diện bên trong tâm trí cậu, từng chi phối các hành động của cậu, cũng như nó từng hiện diện và chi phối rất nhiều nhân vật thuộc về quá khứ, những con người từng sống cả trước khi cậu ra đời: Giấc mơ về một chuỗi hạt toàn vẹn.

Những chiếc xe máy nối nhau đổ dốc. Giữa các luồng gió mạnh không ngớt quật vào bụng, vào ngực, vào mặt Danny, hơi thở khô khốc kề sát tai cậu vẫn lạnh nhất, khiến cho các ý nghĩ trong đầu cậu rơi vào tình trạng tê liệt. Giọng San vẫn vang lên đều đều:

- Đoàn xe chúng ta đang bị nguy hiểm. Chắc chắn, ở trang trại, lúc này chuỗi hạt vừa được lấy ra khỏi hộp.

Danny không tranh cãi. Theo truyền thuyết, tiếng rên rỉ của những hạt máu cổ xưa tương tự sóng cao tần. Người ta không thể nghe bằng tai thường, nhưng âm thanh đó toả đi trong không gian, tung ra các mệnh lệnh chết chóc rợn người…

Bên phải, mặt biển hiện ra, ngang tầm mắt. Ngay kế bên cột cây số sơn sọc trắng đỏ, hiện ra lối mòn luồn giữa các bụi cây dại lan tràn. Nếu cho xe chạy thêm vài trăm mét nữa thì sẽ có đường xuống thẳng bãi đá sát biển. Nhưng, có lẽ không nên đánh đu với nguy cơ tai nạn nữa. Trong một quyết định tích tắc, Danny bẻ ngoặt tay lái, rẽ xuống lối mòn. Những chiếc xe máy của các bạn phía sau lần lượt rẽ theo cậu. Xe Khiết hơi chậm, chạy khoá đuôi, cũng đã hiện ra trên đường.

Ngay khi mũi xe của Da Nâu chuẩn bị đến gần cột cây số, từ trên đỉnh dốc, một chiếc xe tải chở các súc gỗ lớn chạy cùng chiều ầm ầm lao xuống. Ánh đèn pha loé lên sáng rực. Rõ ràng, mắt người tài xế nhìn thấy chiếc xe máy bé nhỏ. Nhưng, sức mạnh nào đó đột ngột hiện ra, mạnh hơn cả đôi tay cứng cáp của người điều khiển xe tải. Nó tóm lấy vô-lăng, không cho mũi xe lượn nhẹ sang trái tránh đi mà lao thẳng vào chiếc xe máy cổ lỗ.

Hai mươi mét… Mười mét… Năm mét…

Trong khoảng cách ngắn ngủi và luồng sáng chói loá, điều duy nhất người tài xế nhìn thấy là đôi mắt ngoảnh lại, nhìn thẳng, của cô gái ấy. Đôi mắt không chút nao núng hãi sợ.

A… a… a… Anh ta hét lên, lồng ngực như muốn vỡ tung.

Sự tỉnh táo tuột khỏi đầu óc, nhưng phản xạ của bàn chân vẫn còn, khi nó đạp mạnh vào thắng.

Crash… ash… ash… Âm thanh cú va chạm xoáy thẳng vào xương sọ.

Thân thể nhỏ bé bay vọt lên, lướt qua tấm kính chắn.

Đuôi xe, rồi toàn chiếc xe máy lọt thỏm vào dưới gầm xe tải. Các bánh xe lớn dù đã giảm tốc vẫn nghiến qua, nát vụn.

Bị xô đẩy đột ngột, một súc gỗ lớn trên cùng chuột ra ngoài dây chằng bằng xích, rơi khỏi lòng xe, bắt đầu các vòng lăn chậm rãi xuống con dốc.

Bay bổng trong không trung, thân thể bé nhỏ rơi thẳng xuống khoảng đất tràn ngập lá dại, ngay trên đường lăn bình thản của súc gỗ.

Đoàn xe máy đã dừng lại. Những người bạn chết điếng, mở to mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng, không thốt lên nổi một lời.

Khiết đang nằm nghiêng, nhìn cái chết đang tiến đến gần, rất gần, trong hình dáng của một thân cây vừa bị lôi ra khỏi cánh rừng, cơ thể đau đớn của nó vẫn còn ứa ra làn nhựa tươi thơm hắc.

Không, mình không muốn như thân gỗ đó. Mình chưa muốn chết lúc này. Vẫn còn nhiệm vụ mình phải hoàn thành. Tiếng nói hét lên trong đầu Da Nâu. Nhưng cô không thể động cựa.

Đúng lúc ấy, hai bàn tay sục thẳng vào đám đất mục bên dưới bụng Khiết, nâng bổng cô lên, kéo mạnh. Danny và Da Nâu ngã sang trái, đổ bật về sau. Vẫn ôm chặt cô bạn vừa được lôi ra khỏi đường đi của súc gỗ thần chết trong gang tấc, cả hai lăn lông lốc trên các đám lá sắc nhọn. Trong tích tắc, hai đôi mắt chiếu thẳng vào nhau. Khiết vội vã nhắm mắt, hướng ánh nhìn qua nơi khác cho đến khi dừng hẳn.

Các bạn lúc này đã bỏ xe, chạy bộ xuống, cất lên những tiếng kêu hoảng hốt. Danny loạng choạng đứng dậy, đưa tay kéo Khiết lên. Dù rất đau vì cú va đập, Da Nâu vẫn vội vuốt thẳng chiếc áo khoác nhăn nhúm. Nhưng, trong cái sượt mắt tình cờ, khi cổ áo Khiết lật ra sau, Danny đã kịp nhìn thấy trên hai xương bả vai của cô bạn, có hai vệt đen sẫm đối xứng kì lạ.

Ai có thể nhầm lẫn, nhưng cậu thì không.

Đó là hình vẽ đôi cánh, chỉ có ở những chiến thần sinh ra từ bóng tối.

*

Bình Nguyên nằm im trên chiếc giường nệm trắng tinh khiết. Mi mắt khép lại. Nhưng các ý nghĩ căng thẳng vẫn không chịu nhường chỗ cho giấc ngủ ngắn. Thảng hoặc, dòng suy nghĩ đứt đoạn, bởi những âm thanh lục đục vẳng ra đâu đó. Có thể vì mải đi chơi, một bạn nào đó quen cài cánh cửa sổ, nên nó bị gió đập, âm thanh truyền đi trong các đường rãnh giữa các phiến đá tảng xây tường.

Nguyên đành ngồi dậy hẳn. Cổ họng khô khốc. Trên bàn nhỏ gần cửa sổ, cái cốc gốm lớn và bình nước úp xuống. Có lẽ người của trang trại quên mang nước lên. Mình lấy nước trong phòng tắm vậy, Nguyên tự nhủ, dù chưa đun sôi. Cô chìa cốc, hứng dưới vòi. Đột ngột, một luồng nước cóng lạnh phun mạnh, suýt làm cái cốc rơi tuột khỏi tay. Chỉ nhấm thử chút nước ám mùi rêu và cỏ hoai mục, cô gái nhỏ hiểu rằng phải gạt qua nỗi e ngại những con người bí hiểm trong toà nhà, kiếm nước uống. Và tìm kiếm một vài manh mối bí mật.

Nguyên nhón chân đi qua dãy hành lang. Qua đôi kính hổ phách, các bức tường sẫm màu hơn, như lùi xa. Cô gái nhỏ không hề biết rằng, qua khe cửa hẹp, hai đôi mắt im lìm không bỏ sót cử chỉ nào của cô. Đôi mắt xám tinh anh ánh lên những tia sáng vàng rực của bà cụ chủ nhân trang trại. Và đôi mắt non trẻ hơn, cũng sắc xám căng thẳng không kém, của Nhật.

Dưới nhà cũng vắng lặng. Không bóng người.

“Có ai không?” – Đứng giữa sảnh, Nguyên cất tiếng, đưa mắt nhìn quanh, rồi ngước lên mái trần cao vút. Giọng cô âm vang, loang ra như một vệt sáng yếu ớt, nhanh chóng mất hút trong các hình khối đồ sộ của kiến trúc bên trong toà nhà lớn.

Vang lên vài tiếng lục đục mơ hồ, vừa xa xăm, vừa như ở sát gần bên. Giống như tiếng chân bước. Các đồ vật bằng gỗ va chạm. Tiếng xô đẩy bực dọc một khối đồ vật nặng nề nào đó. Chỉ có điều, chính xác các tiếng động ấy phát ra từ đâu thì không thể xác định.

“Có ai không?” – Cô nhắc lại một lần nữa. Căng tai chờ đợi. Tiếng lộc cộc biến mất. Ở góc bếp có bình lọc nước bằng sứ, với giá đỡ bằng sắt uốn và những hoạ tiết vẽ tay quen mắt. Vừa lấy nước, Nguyên vừa nhìn hình vẽ trừng trừng. Nước trào xuống tay. Giật mình, cô gạt van khoá, uống vội từng ngụm nước to. Bây giờ thì cô đã nhớ, hình vẽ trên bình nước và hình vẽ trên bức tranh kính cầu thang khu nội trú ở trường trung học quốc tế đều miêu tả chung một câu chuyện, hay đúng hơn là một điển tích: cuộc chiến đấu tàn bạo giữa chiến thần và ác quỷ.

- Có gì muốn nói với ta không, Bình Nguyên?

Cô gái nhỏ chầm chậm ngoái đầu lại. Người đàn ông áo đen tiến đến sau lưng Nguyên từ bao giờ, không một tiếng động. Mái tóc muối tiêu giờ trở lại màu thật của nó, đen sẫm, viền quanh gương mặt phẳng lặng được phủ bởi làn da trắng sáp, trơn nhẵn. Không chút biểu cảm nào trên cái mặt nạ, ngoại trừ đôi mắt trong suốt với các tia sáng kì dị thảng khi ánh lên, đem lại chút sinh khí cho bộ mặt cứng đờ ấy. Dưới ánh nhìn đầy ắp sức mạnh điều khiển đó, cô gái nhỏ hoàn toàn tê liệt. Hồi lâu, cô mới mấp máy môi, tìm lại giọng nói yếu ớt:

- Em không nghĩ sẽ gặp nhau ở đây, thưa… thưa cô… À, ông…

- Gọi ta là ông! – Người áo đen ra lệnh khe khẽ. Luồn mấy ngón tay vào chiếc khăn lụa mềm quấn quanh cổ, ông ta nới lỏng nó ra. Quả thực, từ khe hở bị dải lụa che khuất ấy, giọng nói lào khào, rít lên như gió lùa qua khe hẹp, nghe rõ hẳn – Ta là đàn ông. Trước kia đã thế. Bây giờ cũng thế. Chỉ có đôi lúc, vì trách nhiệm, ta phải mang một lốt khác.

Ở câu cuối, chừng như phảng phất nụ cười. Cảm giác khiếp sợ trong Nguyên dịu xuống. Theo kinh nghiệm ít ỏi, cô biết, một khi người ta giải thích về chính mình, thì lúc đó kẻ ấy không quá nguy hiểm. Cô hỏi thẳng:

- Trách nhiệm gì vậy, thưa ông?

- Canh giữ những đứa trẻ thế hệ nối tiếp của đám người từng chạm tay vào chuỗi hạt huyền thoại. Làm sao để chúng không phạm lại sai lầm của cha mẹ chúng.

- Ông có thể nói rõ hơn về “sai lầm ấy được không?

- Có lẽ ngươi biết về sức mạnh của chuỗi hạt Azoth? Ngươi đã được nghe người lớn kể về lời nguyền dành cho những kẻ nắm giữ chuỗi hạt?

- Azoth? – Cô gái nhỏ lắc đầu nhè nhẹ - Không, cháu không biết gì cả, ngay cả cái tên thực sự của chuỗi hạt.

- Muốn biết chứ? – Đôi mắt trong suốt loé lên rất nhanh.

- Vâng, thưa ông.

Bước theo người áo đen, cô gái nhỏ ra ngoài sân.

Hai giờ chiều. Đám sương dày đặc xâm chiếm khoảng không giữa thung lũng và đường chân trời từ lúc nào đó đã tan đi. Nền trời hiện rõ, với một màu xanh cobalt thuần khiết, rực rỡ, nhưng vẫn không đem lại chút hơi ấm nào. Làn không khí mỏng và trong hơn. Tầm nhìn mở rộng, xuyên suốt, vượt qua đường viền mờ xám của thung lũng. Bình Nguyên tháo chiếc kính hổ phách vẫn đeo trên mặt. Mọi thứ hiện ra với ánh sáng thực, màu sắc thực. Vì thế, mắt cô đã chạm đến một bề mặt xanh thẳm, trải dài bất tận.

Mất một lúc lâu, bàng hoàng, Nguyên mới hiểu cô đang nhìn ra vùng biển uốn theo chân núi. Không khí mù mịt choán đầy không gian nơi đây không chỉ phả lên từ thung lũng sâu, mà còn là hơi nước từ biển lùa vào.

Biển quá gần. Đến mức ngỡ như nó không thật, mà hiện lên từ một ảo giác của cuộc đời khác.

Họ ngồi xuống băng ghế bằng đá cẩm thạch trắng. Chỉ bàn tay về phía khoảng xanh mênh mông ấy, người áo đen chậm rãi lên tiếng:

- Chuỗi hạt mà bao thế hệ săn lùng và canh giữ ấy đến từ một bờ khác của đại dương. Cho đến bây giờ, người ta chưa xác định được chính xác năm mà vật thể ấy được chế tác. Tương tự như vậy, sức mạnh của chuỗi hạt cũng chỉ từ những lời kể truyền miệng thuật lại mà thôi.

- Chuỗi hạt là biểu trưng cho một sức mạnh huyền bí, phải không ạ?

- Biểu trưng? Ngươi tin rằng người ta gán ghép cho vật thể ấy một quyền lực không có thực? Ngươi tin rằng những tai nạn và cái chết liên tiếp mỗi khi có sự hiện diện của chuỗi hạt là các tình cờ ngẫu nhiên?

- Cháu không rõ nữa, thưa ông… - Cô gái nhỏ mấp máy môi – Cháu chỉ được nghe đôi chút về lời kể truyền miệng. Nhưng sự thật hoàn toàn về chuỗi hạt thì chưa.

Hai bàn tay xương xẩu vuốt lên đám tóc đen như lông quạ, ép nó về phía sau. Mí mắt hấp háy vì ánh sáng, người áo đen bắt đầu nói những điều mà ông thuộc lòng:

- Hẳn ngươi từng nghe hoặc đọc một câu trong sách Tân Ước: Ai mà thấy tất cả là Một, đem mọi sự về Một, và thấy mọi sự trong Một, thì lòng sẽ bình yên, và sẽ sống bình yên trong Thượng Đế. Trong sách huyền học Do Thái cũng viết: Thượng đế là Một, và tên Ngài là Một. Như vậy, trong các niềm tin cổ xưa, Một là tất cả, là căn nguyên và đích đến của muôn loài. Nói một cách khác nữa, Một tượng trưng cho sức mạnh lớn nhất. Thời trung cổ và Phục hưng ở châu Âu, các nhà giả kim gọi Một là AZOTH. Vì chữ này có A và Z, là hai chữ cái đầu tiên và cuối cùng của mẫu tự Latin. Chữ OMEGA của mẫu tự Hy Lạp và chữ TH của mẫu tự Do Thái.

- Vậy chuỗi hạt Azoth là vật bí truyền của các nhà luyện kim, được chế tác dưới niềm tin về một sức mạnh lớn nhất? – Nguyên run lên. Sự run rẩy hiếm người được trải qua khi tiếp xúc với bí mật lớn, rất lớn.

- Ngươi thông minh đấy, không khác gì mẹ ngươi – người đã giữ được chuỗi hạt trong khi biết bao kẻ mạnh hơn, là đàn ông, phải bỏ cuộc! Khi ngươi bước chân vào trường, ta đã chết sững, ngỡ như nhìn thấy chính mẹ ngươi của mấy mươi năm trước.

- Mẹ cháu đã có chuỗi hạt ấy, ở chính ngôi trường nội trú mà cháu đang học, phải không?

- Đúng vậy.

- Ông nói chuỗi hạt là do các nhà giả kim châu Âu thời xưa tạo nên, vậy sao vật thể ấy lại lưu lạc đến tận đất nước châu Á này?

- Sai lầm của con người là quá lệ thuộc vào sự phân chia hình thức. Các châu lục cũng là một cách phân chia, đúng không? Tại sao không nhớ rằng, tất cả đều thuộc về một Trái Đất. Và khi là Một, thì biểu hiện của sức mạnh – chính là chuỗi hạt Azoth – có thể hiện diện ở khắp mọi nơi.

- Nhưng chuỗi hạt cháu đang giữ không phải là một vật thể toàn vẹn! – Nguyên kêu lên – Nếu vật thể ấy là một con người, thì gương mặt của người ấy đang bị tách rời khỏi cơ thể.

- Nhìn từ xa, toà nhà này giống một kiến trúc gì? – Người áo đen bỗng đưa ra câu hỏi không mấy ăn nhập.

Phân vân đôi chút, Nguyên nói:

- Một thành quách, có lẽ.

- Đúng. Một nơi cất giữ “gương mặt” bị thất lạc của chuỗi hạt quyền lực.

- Hạt Azoth ấy chính xác lúc này được cất ở đâu, thưa ông? – Các ngón tay Bình Nguyên lạnh cóng, hơi thở như đông lại trong lồng ngực khi câu hỏi bật ra.

- Ngươi có dám xuyên qua đường hầm tối đen, khám phá một nơi sâu thẳm dưới lòng đất?

*

Chỉ bị xây xước đôi chút, Khiết vẫn có thể ngồi trên một tảng đá lớn nổi lên giữa chỗ nước nông, nhìn ra biển. Những người bạn đang chạy chơi trên cát. Một vài cậu còn cởi áo, bởi thử trong làn nước xanh nhạt. Lạnh quá, học đành đi lên. Cách đó xa hơn, Danny và San thong thả bước cùng nhau, đi dạo dọc theo mí nước. Trông họ như hai người yêu nhau, đang trò chuyện. Khó tin rằng, giữa họ, đang nổ ra tranh cãi gay gắt. Vô cùng giận dữ, cô bạn xinh đẹp nói nhanh:

- Tại sao lại cứu Khiết? Tại sao không để mặc súc gỗ ấy làm đúng công việc của nó? Khi ra tay xen vào tiến trình đó, Danny có biết đã tự làm mất đi một phần sức mạnh của chính mình không?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

TRUYEN DAI KY BI AN- CHUOI HAT AZOTH KY 10

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập thể A1 khóa 2010-2013 :: Giải trí :: Thư quán :: Truyện-
Chuyển đến 
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Sosblogs.com