Tập thể A1 khóa 2010-2013
Chào mừng các bạn đến với diễn đàn của lớp 11 A 1 trường THPT Lý Tự Trọng.
Đây là nơi các bạn có thể cùng tham gia học tập và chia sẻ mọi thứ của cuộc sống!
Chúc các bạn một ngày hạnh phúc

Tập thể A1 khóa 2010-2013

Sao không là mặt trời gieo hạt nắng vô tư
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Mọi người nên sử dụng FIREFOX khi lên FORUM, truyện cười sẽ hiển thị tốt
Cười lên cho đời nó vui
Top posters
face_to_face (1067)
 
Pandora (914)
 
mắt_biếc (856)
 
iamme_070494 (550)
 
boykute_kissvipdtq (517)
 
pelinkiu (451)
 
so sad (412)
 
candy_chanko (382)
 
Pi cute (301)
 
gorilla102 (281)
 
Latest topics
» Yêu cầu ca khúc trong mục Quà tặng âm nhạc và thông điệp yêu thương
Wed 25 May - 21:32:59 by snowflake

» pj quyet khj hoc phan WRITING
Sun 7 Sep - 7:57:35 by socconteen97

» mới vào nhóm của các anh chị
Sat 6 Sep - 20:23:52 by socconteen97

» Kho Ebook Khổng Lồ Luyện Thi Đại Học
Sat 6 Sep - 17:16:13 by DoThaoVy.97

» that should be me
Fri 3 Jan - 23:27:10 by sampeony

» Nhật kí hằng ngày
Thu 15 Aug - 22:02:21 by Pandora

» tin tức thể thao!!!
Tue 16 Oct - 22:33:33 by boykute_kissvipdtq

» chien luoc on bai!
Sun 7 Oct - 20:14:26 by face_to_face

» Y NGHIA HOA XUONG RONG
Sun 7 Oct - 20:08:33 by face_to_face

» bài tập địa lý 12, bài 2,3 trang 44
Sun 7 Oct - 19:52:01 by face_to_face

» bất đẳng thức!! cách làm???
Sun 7 Oct - 15:38:51 by snowflake

» Xem và tự cảm nhận...
Sun 7 Oct - 10:09:44 by snowflake

» "Giờ Trái đất - làm sao để không chỉ là một giờ?"
Sun 7 Oct - 9:48:01 by snowflake

» Lưu ý khi thức đêm
Sun 7 Oct - 9:41:02 by snowflake

» what are words
Sun 7 Oct - 9:26:40 by snowflake

Top posting users this week
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 17 người, vào ngày Tue 4 Oct - 10:06:43

Share | 
 

 Cây, lá và gió

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Pandora
Bộ tư lệnh
Bộ tư lệnh


Tổng số bài gửi : 914
Tiền vàng : 3225
Được cảm ơn : 41
Join date : 19/01/2011
Age : 21
Đến từ : 1 góc của cuộc sống, đau thương có, vui có, buồn có, hạnh phúc có....
Huy chương : Huy chương sáng lập

Bài gửiTiêu đề: Cây, lá và gió   Wed 31 Aug - 19:55:03

Nguồn : Xitrum.net
Cây, Lá và Gió

Từ năm 2003, có một câu chuyện được gửi đăng và chia sẻ trên nhiều blog, website cá nhân.
Câu chuyện ban đầu được viết bằng tiếng Hoa, rồi sau đó được chuyển sang tiếng Anh, và rồi là tiếng Việt. Một câu chuyện khá hay về ba nhân vật: Cây, Lá và Gió...


Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã!


o O o


CÂY



Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi.

Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.

Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy. Tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương, thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt ba năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và... tôi đã làm cô ấy khóc suốt ba năm đó.

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ hai thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "Cứ tự nhiên!" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ…và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy, cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự “shock”, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình.

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc. Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi một ngày sau đó:

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại.


o O o




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ganh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó hai tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác.

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. Ba năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thoảng, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt ba năm.

Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi, anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn… cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...


o O o


GIÓ



Tôi thích một cô gái được gọi là Lá. Bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó, một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vắng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới, tôi tới lớp của hai người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi.

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu"

"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng bốn tháng, tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. Tôi hỏi cô ấy "Em sao vậy, sao em không nói gì hết vậy?", cô ấy nói "Đầu của em đau lắm" - "Hả?", tôi không tin vào tai mình. "Đầu em đau lắm!" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng…

Và từ hôm đó… chúng tôi là một cặp.

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?...

____________Chữ kí______________

Kỷ luật
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://10a1ltt.forumvi.com
boykute_kissvipdtq
Đại tá
Đại tá


Tổng số bài gửi : 517
Tiền vàng : 1802
Được cảm ơn : 33
Join date : 25/01/2011
Age : 21
Đến từ : hoai chau

Bài gửiTiêu đề: Re: Cây, lá và gió   Wed 31 Aug - 21:46:46

một câu chuyện cảm động nhưng thực tế.có thể nhìu người chúng ta đã lâm vào tình trạng này.câu hỏi cẫn chưa thể trả lời đc."lá rời cây là vì gió cuốn lá đy hay là vì cây không giữ lá lại"chek có lẽ là cả 2. Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vietclan.net
0o0huyenhuyen0o0
Hạ sĩ
Hạ sĩ


Tổng số bài gửi : 40
Tiền vàng : 145
Được cảm ơn : 1
Join date : 26/08/2011
Age : 21
Đến từ : phù cát -bình định

Bài gửiTiêu đề: Re: Cây, lá và gió   Thu 1 Sep - 9:15:57

câu chuyện này có mô tip gần giống như truyện Cát và thủy tinh trong cuốn "Hôn anh thêm một lần nữa nhé"
Cát và thủy tinh
Một ngày, Cát nói với Gió: "Anh là một ngọn Gió hoang dại, chẳng bao giờ
ở quá lâu bên người thương yêu. Nếu có kiếp sau, em xin được làm Bồ
Công Anh để theo anh mãi."

Anh gọi tôi là Ánh nắng của anh,
tinh khôi và ấm áp.
Cơn Gió khẽ lướt qua bãi cát
phẳng lặng, không khỏi choáng ngợp trước vẻ hoàng kim lộng lẫy của Cát.

Anh gọi tôi là Nắng, còn bởi vì
anh là một ngọn Gió. Một ngọn Gió tiêu diêu tự tại, không ràng buộc, không vướng bận những quy tắc
luật lệ do kẻ khác tạo ra. Ngọn Gió thổi vì chính bản thân nó cần phải làm thế mới có thể tồn tại.






Gió thổi những hạt Cát nhỏ xíu
tung bay trên không, chúng sáng lên, lung linh như những viên kim cương nhỏ trong ánh nắng rực rỡ. Cát
quay cuồng trong cơn lốc, còn Gió đang reo vui khúc tình ca tặng Cát.

- Em cười nhìn rất xinh, bé à.
Ở bên cạnh em lúc nào cũng thật dễ chịu.
- …
- Nhưng tại sao anh chưa bao giờ
thấy em khóc?
- Bởi vì em là Nắng của anh mà. - Tôi
mỉm cười.
Anh cười và hôn lên mi mắt tôi.
Khi quay gót bước vào nhà, tôi thấy má mình đã đẫm nước tự lúc nào.
Những đêm không trăng là khoảng
thời gian Gió cô độc nhất, bởi Gió không thể nhìn thấy Cát. Cát cầu xin con người hãy nấu chảy mình,
tạo thành một chiếc bình thủy tinh tuyệt đẹp, sau đó đặt một ngọn nến vào đó. Nhưng khi ngọn nến tắt, Gió buồn
bã bỏ đi. Sáng hôm sau, một cậu bé vô ý đá quả bóng trúng vào chiếc bình thủy tinh. Nó vỡ tan.

***

Bởi vì cô ấy là Cát, nên tôi phải
là Biển, mặc dù tôi không xứng.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy ở
cửa lớp, tôi biết mình sẽ mãi mãi yêu người con gái này. Tất cả mọi thứ lúc đó đã biến thành những thước
phim đen trắng, trừ cô ấy. Khi cô ấy được chỉ định ngồi cạnh tôi, dường như có ai đó đã rút sạch không
khí khỏi hai lá phổi của tôi rồi. Tôi không tài nào tập trung vào bài giảng trên lớp được nữa, tâm trí tôi
lãng đãng trôi dạt sang phía tà áo trắng bên cạnh, và mắc cạn luôn ở đó.
Rồi chúng tôi trở thành bạn thân.
Cô ấy nhận tôi làm anh trai. Có một buổi sớm mùa thu, tôi tới
lớp sớm. Khi đang ngồi vắt vẻo trên tay vịn cầu thang tận hưởng cái thú nghe nhạc một mình, ánh mắt
tôi bắt gặp tà áo dài của Em ngang qua sân trường. Cả người tôi hốt nhiên nóng bừng, tôi thực sự quên
mất thời gian đang chảy trôi. Tôi cứ đứng lặng như vậy hồi lâu với trái tim loạn nhịp. Dường như áng mây
trên trời kia đã vô tình hạ xuống đây, Em là một điều gì đó quá đẹp đẽ để tôi có thể chạm vào.
Tôi yêu mọi thứ thuộc về cô ấy.
Tôi yêu đôi mắt trong veo ánh lên như hai vì sao nhỏ khi cô ấy cười. Tôi yêu mái tóc dài đen nhánh lững lờ
vắt qua bờ vai mảnh như một dòng sông. Tôi yêu cả đôi môi đã hứa sẽ để dành nụ hôn đầu cho ngày cưới,
dù điều đó khiến tôi phát khổ sở.
Người con gái tôi yêu có một sở
thích kỳ lạ. Cô ấy thích những bông hoa hồng màu xanh lá. Tôi trở thành gã si tình khờ khạo, ngày đêm
nhuộm màu những bông hồng trắng. Đến sinh nhật cô ấy, tôi ôm trên tay bó hoa 181 bông hồng xanh, hồi
hộp chờ đợi.
Nhưng những bông hồng tội nghiệp
đã héo rũ trong đêm.
...
Hàng ngày, Cát van vỉ con người
làm những chiếc bình thủy tinh từ thân thể mình. Qua mỗi đêm, xác thủy tinh nằm la liệt trên nơi
từng là bãi Cát vàng phẳng lặng.

Nét vui tươi dần trở thành khái
niệm xa lạ với nụ cười Em. Có cảm giác như tình yêu là thứ chất độc hữu hình đang ăn mòn Em từng ngày,
từng ngày. Em không còn là Em, dường như có ai đó đã thay Em sống trong dáng hình quen thuộc mà tôi
hằng yêu quý.
Biển vỗ về những mảnh vỡ, mang
ngọc trai lấp đầy cồn cát, nơi con người đã mang Cát đi, chế tác thành những chiếc bình thủy tinh xinh
đẹp.

- Em mệt mỏi quá.
- Tựa vai anh mà khóc đi, nhóc à.
- Em xin lỗi…
- Không sao đâu. Anh sẽ chờ.
Tôi không nhớ nổi mình đã chờ Em
trong bao lâu. Cả thời thanh xuân của tôi chỉ có Em là người trong mộng. Tôi luôn luôn ở cạnh Em.
Chỉ cho Em thấy Em xinh đẹp thế nào khi không trang điểm. Chỉ cho Em cách yêu bản thân mình. Chỉ
cho Em những bông hồng xanh tôi định tặng Em. Và chỉ cho Em thấy tôi yêu Em vì chính Em mà thôi.
- Anh thích bàn tay phải của em
hơn.
- Vì em thuận tay phải àh
- Bời vì em thường bị nẻ tay phải
vào mùa đông, còn tay trái thì không.
Và Em cười, một nụ cười thực sự.
...
Một ngày, Cát nói với Gió: "Anh là một ngọn Gió hoang dại,
chẳng bao giờ ở quá lâu bên người thương yêu. Nếu có kiếp sau, em xin được làm Bồ Công Anh để
theo anh mãi."

Gió mỉm cười, bay tới một vùng
đất xa xôi và khi về, gieo trên Cát những hạt giống lạ. Biển ngày đêm tưới tắm, nâng niu hạt giống ấy.
Khi lớn lên, nó trở thành một cây Bồ Công Anh tuyệt đẹp.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
face_to_face
Thượng thư bộ Hình
Thượng thư bộ Hình


Tổng số bài gửi : 1067
Tiền vàng : 3637
Được cảm ơn : 37
Join date : 21/01/2011
Age : 21
Đến từ : Hoài Châu Bắc
Huy chương : Huy chương cống hiến

Bài gửiTiêu đề: Re: Cây, lá và gió   Fri 2 Sep - 12:13:55

Trích dẫn :
Tình yêu chỉ đến với những người vẫn còn niềm tin khi đã từng bị thất vọng. Nó chỉ đến với những người vẫn còn muốn yêu khi họ đã từng bị tổn thương. Chỉ cần thời gian một phút thì bạn đã có thể cảm thấy thích một người. Một giờ để mà thương một người. Một ngày để mà yêu một người. Nhưng mà bạn sẽ mất cả đời để quên một người. [/color]
cái này hay thật đấy
"Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại."

____________Chữ kí______________
happy AE - AN happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mắt_biếc
Bộ tư lệnh
Bộ tư lệnh


Tổng số bài gửi : 856
Tiền vàng : 2330
Được cảm ơn : 30
Join date : 06/03/2011
Age : 21
Đến từ : bầu trời
Huy chương : Thành viên tiêu biểu

Bài gửiTiêu đề: Re: Cây, lá và gió   Fri 2 Sep - 12:21:36

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Cây, lá và gió   Today at 12:47:56

Về Đầu Trang Go down
 

Cây, lá và gió

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Tập thể A1 khóa 2010-2013 :: Giải trí :: Thư quán :: Hạt giống tâm hồn-
Chuyển đến 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Report an abuse | Create your own blog